watch sexy videos at nza-vids!
anh girl xinh, anh sex khoe hang
Thông Báo: Trong thời gian qua GirlXinhVietNam đã đưa ra Game Android Hay mong mọi người ủng hộ

Chap 28:

Mấy ngày sau đó mình với Linh cắt đứt mọi liên lạc với nhau, không nhắn tin, không nghe điện và cũng chẳng chơi game với nhau. Mình vẫn nằm trên cái đệm với ga trải giường bị rách khâu rúm ró tại nhà mình, em chắc cũng ngồi gác chân lên chiếc sofa ở dưới phòng khách nhà em. Có một điều gì đó ngăn cản hai đứa gặp nhau. Mình sợ gặp Linh nghe em nói lời tạm biệt trước khi lên máy bay và tin chắc rằng Linh sẽ ném cả dép của em lẫn bố vào cát mặt mình khi sang nhà hỏi em bao giờ thì đi. Lúc này mình sống trong tình trạng vô thức. =3=

Dũng đã nhập ngũ ngay sau hôm tụ tập. 5 giờ sáng nó đã phải lên ô tô rồi và ngạc nhiên nhất là chỉ có đúng mình ra tiễn nó. Đơn giản chỉ là vì chuyện của Linh nên mắt mình thao láo mà chẳng cần cà phê hiệu con tê tê. Dũng trố mắt khi thấy với mình, nó không còn giữ được bình tĩnh nữa mà chạy đến ôm chặt lấy mình cứ như mình là Hà đấy.

- Đến bố mẹ tao cùng thằng em láo toét cũng ngại rét không ra tiễn mà mày lại dậy được à!
- Mày nên mừng vì tao không ngủ từ đêm qua nên tạt qua xem mày mặc quần áo bộ đội như thế nào thôi.
- Vậy tao đẹp trai chứ.
- Ừ, trông mày mặc hợp cả đồ tử tù lẫn bệnh nhân tâm thần đấy.
- Cảm ơn thằng bạn đểu nhé.

Mình với Dũng nói với nhau vài câu nữa thì đến giờ nó phải lên đường rồi. Bình thường nó với mình hay với những thằng khác thì toàn gọi nhau đơn giản và thân thiết như “Ê con chó đi chơi không, 5 phút tao qua nhà đấy”, rồi bên kia đáp lại rằng “Nhất trí thằng bại não ạ”. Nên cũng chẳng biết phải nói như nào cho hợp với ngày chia tay cả. Nhưng ít nhất thì bọn mình vẫn hiểu là chỉ có những đứa chơi thân với nhau nhất thì mới dành cho nhau những lời khốn nạn nhất.

- Tao đi đây, hẹn mày vào mùa xuân 2012 nhé.
- Lúc đấy thì tất cả chết hết rồi còn đâu thì hẹn với chả hò.
- 21 tháng 12 năm 2012 cơ thằng ngu ạ! Lúc đấy tao sẽ về xõa một lần rồi chết cũng được.
- Tao đợi mày. 
- Mà điện thoại tao phải để ở nhà đấy, trong đấy không cho dùng đâu.
- Vậy thì mày chết đi nhé.

Khi hai chiếc xe chở tân binh lăn bánh thì tất cả đểu khóc. Lính mới khóc, người thân khóc, mình thấy Dũng cố giấu những giọt nước của nó đi. 18 tháng không ngắn, nhưng chẳng là gì so với quãng thời gian học đại học. Biết rõ là thế nhưng sao khi một ai đó xung quanh mình tạm thời đi xa thì lại đem đến một tâm trạng buồn buồn như thế này chứ. Nghĩ đến việc mình và Linh rơi vào tình trạng xấu nhất là sẽ không được nhìn thấy cái mặt của nhau trong vài năm thì cũng gay go phết đấy. Nghĩ đến mà cảm thấy cứ như là ba hòn núi chuẩn bị cưỡi lên cổ mình vậy.
- Nhưng dù có thế nào thì anh vẫn sẽ tìm em. Anh hứa đấy. - Mình tự nhủ.

Không biết Linh thế nào còn mình thì đã bắt đầu có những biểu hiện không vui vẻ một chút nào cả. Linh thì chẳng hiểu vì lý do mà không thể ấn phím gọi được, Dũng đã vào quân ngũ nên cũng chẳng gọi được đi đâu cả. Chỉ còn đúng Hòa để mình trút bầu tâm sự, nhưng thằng này lại bị mắc bệnh hội chứng Ly Ly một cách trầm trọng. Đi đến đâu cũng cố gắng nhắc đến Ly Ly cứ như là cô bé ấy đang ngồi ngay đấy. Thậm chí đi đái nó cũng chế cả một bài hát “Ly Ly ơi Ly ly, Ly Ly ơi Ly Ly, biết rằng anh yêu em rất nhiều không. Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh…”. Lúc mình gọi hỏi nó rỗi không đi trà chanh thì Hòa ngập ngừng một lúc rồi mới nhận lời.

- Vậy đợi tao một lát nhé. Tí nữa Ly Ly đến lớp học bây giờ, tao sẽ gọi cho em để chúc em học tốt.

Mình đã gặp rất nhiều cặp đôi yêu nhau và tin mình đi, thằng Hòa là đứa sống trọn vẹn với hai chữ yêu đương nhất dù cho điều đó biến nó thành một đứa đầu chằng dây điện đúng nghĩa.

Đi trà trà chanh với thằng si tình này cũng chẳng làm mình thư giãn nổi, Hòa đã thất bại trong việc kể những câu chuyện màu hồng của nó để khiến mình vui lên một chút. Lúc này mình tự hỏi Linh đang làm gì, nếu đi học thì có cầm thước kẻ vụt toác đầu đứa nào vỗ vào mông em không. Còn ở nhà thì mình sẽ cảm thấy vui vẻ nếu em nhốt bố cùng con Bin trong phòng ngủ trong tình trạng cả tuần chưa tắm

Khi mà buổi trà chanh lên đến đỉnh điểm của sự nhạt nhẽo thì tin nhắn của Linh đã giải thoát cho mình. Bình thường ít khi Linh nhắn tin trước, một khi đã nhắn thì chẳng biết em sẽ lại nghĩ ra việc gì muốn mình làm nữa. Cuối cùng thì Linh cũng đã chủ động làm cái việc mà đáng ra phải là mình.

- Qua nhà em đi, bố em ra ngoài rồi, nhanh lên đấy nhé.
- Anh đang lắp mô-tơ sau mông rồi.

Thế là mình bỏ mặc thằng Hòa ở đấy đang khi nó đang gân cổ kể lại lần với Ly Ly đạp vịt ở hồ Tây. 15 phút, không 10 phút là mình đã về đến nhà Linh rồi. Cuối cùng thì công dụng của hàng trăm lần lượn lờ từng con phố ở Hà Nội đã giúp mình tìm được lối ngắn nhất mà không phải đứa nào cũng biết.

- Linh, Linh, anh đây! - Mình lớn tiếng gọi em

Cửa bên ngoài khóa, ngay cả cái chuồng con Bin cũng đã cho vào bên trong. Linh từ trên tầng nhìn xuống rồi chạy nhanh xuống bên dưới. May quá, em vẫn ổn nhưng trông buồn buồn thế nào ấy! Xin lỗi là mình phải mô tả thế này để cho thật sinh động. Trông Linh lúc đó chẳng khác gì con cún nào đấy đẹp hơn Bin bị xích vào chân giường là chính xác nhất. Mất tự do đã vậy còn bị xích thì còn cái nào buồn hơn cái này chứ.

Mình với Linh nói chuyện với nhau từ khoảng cách cửa sắt bên ngoài đến cửa kính cách âm bên trong nên phải gào thật lớn thì mới hiểu nhau nói gì.

- Anh chuẩn bị đi nhé!!!
- Chuẩn bị gì cơ!
- Đi trốn với em!
- Trốn? Trốn đi đâu và em định ra bằng cách nào đây?
- Bố em sắp về rồi! Khi bố mở cửa thì em sẽ trốn! Cứ thế đi, mà anh cũng nấp đi chứ!
- Ơ, được… được. Thế nhé.

Mình lắp bắp nói và làm theo lời Linh mặc dù không hiểu chữ trốn của em là sẽ đi được mấy tiếng đồng hồ rồi lại quay về đây. Nhưng dù là thế thì mình vẫn muốn làm liều với Linh. Lúc này đây thì từng giây, từng phút ở cạnh em cũng là điều xa xỉ với mình.

- Trốn? Nghe cũng hấp dẫn đấy. Trốn một lần để rồi có nhau mãi mãi chăng? - Mình thầm nghĩ.

Nghe Linh nói thế mình run lắm, nhưng nếu Linh dám thì việc quái gì mà mình phải sợ. Mình dắt xe ra bên ngoài khu biệt thự rồi khóa cẩn thận, lấy cả áo mưa phủ lên đề phòng bố Linh đi qua mà thấy thì hỏng hết cả bánh kẹo rồi tìm một góc nấp bên ngoài. Linh thì giả vờ xem ti vi dưới căn phòng đợi bố về là ba chân bốn cẳng phi ra thôi. Nhưng còn con Bin thì làm sao đây nhỉ? Mình đang tự hỏi thì thấy có cái gì đó huých vào phía sau rồi liếm liếm giày mình. Con Bin đang ở đây, vậy còn cái con bên trong lồng là thế nào đây. Mình gọi vào máy bàn nhà Linh để hỏi lý do tại sao Bin lại ở bên ngoài chơi thì mới biết là nó đã bị tống ra ngoài mấy hôm rồi, ai bảo cứ nhè trước cửa mà ỉa với đái. Do quen mui nên lởn vởn ở đây đợi Linh hàng ngày ném đồ ăn qua cửa sổ.
Đợi mãi đến sốt hết cả ruột thì bố Linh mới khệ nệ đi về. Trông mặt đỏ gay có vẻ như là vừa thưởng cho mình mấy chai rồi. Mình chuẩn bị và chỉ đợi Linh ào ra là chuồn luôn. Vừa thấy bố mở cửa thì Linh đã luồn ra được rồi, Em còn mang vác cả một cái ba lô nữa chứ. Đang khi bố em còn chưa hiểu ra chuyện gì thì Linh đã chạy ào qua cửa, chính thức tạm biệt cái nhà giam xinh đẹp.

- Đi theo anh! - Mình chạy ra khỏi chỗ nấp, con Bin cũng theo ngay sát.

Mình cầm tay Linh rồi cả hai đứa cùng chạy, trong khi con Bin lạch bạch theo ngay sau. Mình tính nhẩm, Bố Linh không bết bát như mình nghĩ. Linh vừa chạy ra thì bác ấy cũng theo ngay sau, nhưng chỉ được một quãng ngắn là thở hết cả xí quách. Cũng phải, béo như bố Linh thì khi chạy bụng thì đánh sang một bên chưa trả về chỗ kịp thì đã kéo theo cả thân hình núc ních về một phía kiểu như là đạp xe không đều thì sao mà bền sức được. Mình quay lại thì chỉ thấy bác đứng bám vào tường thở hổn hển rồi la hét điều gì đó. Nhưng mình mặc kệ, mình với Linh chạy bán sống bán chết ra xe.

- Đợi em với, em không chạy nhanh được. - Linh thở hổn hiển ngay đằng sau. Lúc này thì mình đã chạy cách cả một quãng. Ngó nghiêng thì chẳng thấy bố Linh đuổi theo.

Mình quay lại cầm tay Linh tiếp tục mở tốc độ chạy nốt mấy met cuối cùng. Cuộn áo mưa lại để lên phía trên, mở khóa càng khóa cổ rồi mới bắt đâu tra chìa khóa vào.

- Nhanh! Bố em kìa. - Linh hét lên.

Mình luống cuống máy mới tra được chìa. Bố khỉ, cứ đến lúc quyết định là tay run hết cả lên, chẳng làm ăn được gì cả, đến lúc mình với Linh cưới nhau xong mà đêm tân hôn thế này thì chết. Sau bao nhiêu cố gắng thì cuối cùng chiếc Wave hai màu đã nổ máy, phả vào mặt bố Linh một đám khói khi bác theo sát ngay sau đít. Thôi, thế là bọn mình trốn được rồi. Chết rồi! Thành công rồi! :-|

- Bây giờ thì đi đâu đây em?
- Em không biết. - Linh cười hì hì.
- Thế thì anh biết chắc.
- Vậy anh về lấy quần áo đi rồi mình tính tiếp.
- Anh biết ngay là em chỉ nghĩ đến việc trốn đi mà không biết trốn đi đâu mà.
- Anh có muốn mất em không? Em có quan trọng với anh không?

Mình dừng hẳn xe, quay lại nhìn thẳng vào mắt Linh trong mấy giấy rồi dõng dạc đáp.

- Có!
- Em cũng vậy, em yêu anh và chẳng còn biết gì nữa.

Đúng rồi, đó chẳng phải là điều mình quan trọng nhất với mình sao? Bố mẹ, học hành và công việc làm thêm thì thế nào đây? Thôi quẳng hết ra một bên đã. Mình phải cứu lấy cái gì sắp mất đã chứ, phải giành lấy điều quý giá nhất cho bản thân thôi, kệ xác ai thích phá thì cứ việc phá.

Mình mỉm cười, nắm chặt lấy tay Linh nói.

- Ừ, anh biết mà. Về nhà anh đã, chỉ 5 phút thôi.
- 15 phút cũng được.

Mình đổ xe ở ngoài bảo Linh đợi một lát. Giờ này chỉ có mẹ Gấu con là ở nhà thôi, chắc là đang làm cơm. Mình chào với vào bên trong rồi chạy thục mạng lên gác. Bên dưới nghe tiếng ầm thì mẹ ngạc nhiên hỏi.

- Ơ hay cái thằng này, đi kiểu gì mà như ăn cướp thế.

Vì sự việc có tính chất càng nói ít thì càng an toàn nên mình chỉ dạ một tiếng rõ to. Mình dốc ngược ba lô thế là sạch vở rơi ra bằng sạch. Chọn vài bộ quần áo đẹp nhất cố gắng nhồi hết vào. Tiền thì đủ dùng vì mới lĩnh lương, nhưng rồi sẽ mau chóng hết thôi vì hai đứa tiêu chung một ví. Mất đúng 5 phút thì mình mới chuẩn bị xong, đến giờ phải đi rồi. Có nên nói lời tạm biệt với mẹ Gấu con không nhỉ, mình nghĩ là có rồi mẹ sẽ lăn ra cười cho mà xem.

Mình trấn an là hãy bình tĩnh, tỏ ra là chuẩn bị đi học như mọi ngày thì mới ổn thôi. Nhưng lỡ may mẹ giở chứng kiểm tra sách vở thì làm sao nhỉ. Chẳng hiểu vì lý do gì mà cứ làm một chuyện nghiêm trọng nào đấy thì cái đầu của mình nghĩ ra đủ mọi tình huống mà đến tết con chim cũng chẳng xảy ra.

- Sao đi học gì sớm thế hả Hưng? Không cơm nước gì à. Ra ngồi đánh điện tử với đứa nào chứ gì. Mẹ thấy mình chào và chạy ngoài cửa như ma đuổi hỏi.
- Không, hôm nay lớp con tổ chức học chung nên đến sớm ạ. Mà có khi mấy hôm sau con mới về đấy mẹ nhé. Con chào mẹ nhé. Mẹ đừng giận con nhé. Có gì con về sẽ giải thích sau – Mình làm một tràng trong khi mẹ cứ gãi đầu tự hỏi “mấy hôm sau” có nghĩa là gì.
- Thế không đi xe máy à?
- Con đi xe bus mẹ ạ. Con đi đây.

Phải, mình sẽ giải thích sau với mẹ mà. Thà rằng mẹ cứ nghĩ là mình đang học chung với nhóm đi còn tốt hơn là biết chuyện gì đang xảy ra. Mẹ ơi, con xin lỗi. Con đã nghe lời mẹ trong tất cả mọi chuyện, kể cả việc không cho Linh ngủ lại mà có lẽ em ấy sẽ con dâu của mẹ đấy. Nhưng bây giờ con muốn tự quyết định, tự chọn lấy và giành giật điều con khát khao nhất lúc này mẹ ạ. Con sẽ về với mẹ dù có lâu hơn một con hứa, nhưng nếu con để Linh đi thì sẽ mất em mãi mãi. Mẹ ơi, đợi con về nhé.

- Anh chuẩn bị xong chưa? Anh có sợ không? - Linh thấy mình bước ra với một chút tâm trạng.
- Anh không sao. Vậy bây giờ em muốn đi đâu.
- Đi xa đi anh. Ra khỏi Hà Nội, đến chỗ nào đấy không ai tìm thấy cho đến khi nào bố phải chịu thua mới thôi. Đừng lo, lần này đi bọn mình đã có một khoản rồi.

Nói đến đây, Linh xòe tay ra cho mình thấy một món tiền. 5 triệu. @.@ Linh, em toàn làm cho anh bất ngờ thôi.
- Tiền đâu ra thế em?
- Công em dịch sách đây. - Mặt Linh vênh vênh.
- Em đi lấy lúc nào vậy, chẳng gọi anh hả? Cái loại ăn mảnh
- Mấy hôm bọn mình không nói chuyện ấy, em tập trung để dịch cho xong để còn chuồn đi chứ. Anh có biết là 4 hôm nữa là em bay rồi không? Anh cũng không gọi điện cho em gì cả.
- Là tại anh đang tìm cách đấy chứ, mấy hôm vừa rồi anh khó ở quá, cứ nghĩ đến việc em đi là anh không thể chịu nổi.

Linh mỉm cười, kéo mình lại hôn lên má. Môi em ấm quá, em lúc nào cũng làm mình thấy hạnh phúc.

- Bây giờ thì mình đi đâu đây anh?
- Để anh nghĩ.

Mình đã kịp nghĩ ra gì đâu, nhưng tự nhiên lại có đứa nào gọi mình vào lúc này. Chắc là thằng Hòa muốn đi trà chanh kể chuyện tình yêu, tình báo của nó rồi.

- Cái thằng gọi chẳng đúng lúc gì cả. Mình lẩm bẩm. Nhưng không phải Hòa. Là Dũng.
- Hưng à! Dũng thì thầm gọi mình khẽ khàng cứ như là ma đang gọi.
- Ừ. Tao tưởng máy bảo điện thoại ở nhà.
- Ừ, tao đang gọi nhờ máy. Thằng tiểu đội trưởng quay lại rồi. Tí nữa tao sẽ gọi lại.

Cái thằng này gọi điện mà cứ như là thập thò như ăn cắp thế. Linh hỏi mình là Dũng gọi à. Đúng lúc này thì mắt mình sáng ra, mà cả Linh cũng thế. Hai đứa nhìn nhau cười rồi đồng thanh nói.

- Đến chỗ Dũng đi!
BAO NHIÊU CŨNG KHÔNG ĐỦ - PHẦN CUỐI

Nhưng trước khi đến chỗ Dũng thì mình lại nhận được một cú gọi nữa. Đó là Hà. Sao đúng lúc thế nhỉ, mình với Linh đang cần người trông hộ con Bin mấy hôm đấy. Dũng ơi, cứ đợi đấy, bọn tao đang đến chỗ mày đây.
Chap 29:

1 giờ chiều hôm đó mình với Linh đi ra bến xe Lương Yên mua vé lên thẳng Lạng Sơn. Thằng Dũng sẽ bất ngờ lắm đây, có khi trào nước mắt không cầm được ấy chứ. Trước đấy mình với Linh tranh thủ đi ăn vài món hai đứa thích trước khi đi. Từ lúc hai đứa quyết định đi trốn thì tạm thời vẫn mọi chuyện vẫn ổn. Chưa ai gọi cho mình cả, mới có hơn 2 tiếng đồng hồ chứ mấy. Linh không mang điện thoại nên thoát khỏi bố rồi.

Vừa lên xe Linh đã thiu thiu ngủ ngay, mình bảo em dựa vào mình mà ngủ. Còn mình thì ngồi đợi thằng Dũng gọi lại. Gọi cho nó thì busy, trong khi mình còn chẳng biết nơi nó đóng quân chính xác là ở quả núi nào. Gần 15 phút sau Dũng mới gọi lại, nó thở hổn hiển ở đầu dây bên kia.

- Đợi tao lâu không, mãi mới tưới xong ruộng rau. Mệt bã cả người.
- Ơ thế mày phải ra đồng thật à? - Mình phá lên cười.
- Ừ, ở đây tự sản tự tiêu. Sang tháng còn phải vào chuồng lợn cho ăn với quét dọn nữa cơ.
- Thích thế cơ mà, thế chỗ mày đóng quân là ở đâu trên Lạng Sơn thế.
- Chỗ tao ngay đường cái, hỏi ai cũng biết mà mày hỏi để làm gì? Lên tiếp trợ cho tao à?
- Ừ, tao với Linh đang lên chỗ mày mà.
- Mày trêu tao đấy à, có biết mấy đêm tao gác nhìn ra cánh đồng mà chỉ biết gạt nước mắt thôi không?
- Cứ đợi đấy rồi biết!
- Được rồi, để xem mày bốc phét giỏi thế nào, cứ lên đây. Mà này, mấy hôm nữa cũng là sinh nhật tao đấy.
- Vậy à, 3 tiếng nữa bọn tao đến, mày tắm rửa sạch sẽ đi để còn đón tiếp.
- Thấy cái mặt của mày đã rồi tắm táp sau nhé. Tao cúp máy đây, đơn vị ra kiểm tra rồi. Cứ thế nhé, mày mà đùa tao thì thề rằng thù này phải trả. Mà anh lên thật cho em nhờ anh nhé.

Có cho tiền thì Dũng cũng không tin là mình lên thật với nó đâu. Dù chắc như đinh đóng cột là mình đang đùa nhưng giọng nói của Dũng vẫn có gì đấy muốn điều đó thành sự thật. Được rồi, tao sẽ lên cười vào cái mặt đang đội mũ cối của mày và đá đít mày bạn của tao ạ.

Mình chưa bao giờ lên Lạng Sơn nên cũng háo hức lắm, nhưng khi độ cao dần dần nhích lên, những đoạn cua nghiêng hết cỡ cũng là lúc mình chóng mặt và buồn nôn. Nhìn qua Linh mà nghĩ mình ngu quá, đánh một giấc như em thì có phải là tốt không. Nhưng tất cả quá đã muộn. Xe lại vừa vào cua nghiêng hẳn về bên trái, mình nôn mất thôi.

- Cho cháu xuống xe với! - Mình hét lên.
- Buồn nôn à, bình tĩnh, mày xuống đưa cho em nó cái túi ni lông! - Bác tài vừa lái vừa đáp.

Anh phụ xe vừa đưa thì ngày lập tức mình trào hết cả những gì vừa mới ăn cùng Linh ra. Giá mà cho ra bằng hết thì thoải mái hơn, nhưng cố lắm cũng không được. Khi xe đi qua một đồi đã bị đốt làm nương rẫy, mình mở cửa sổ, vứt thành qua sau khi hát bài “Huệ ơi, huệ ơi”. Vẫn khó chịu quá nhưng biết phải làm sao.

Lúc này thì Linh cũng đã tỉnh ngủ, chưa biết điều gì xảy ra nhưng khi mình quay sang thì em nhăn nhó.

- Trời ơi anh vừa nôn đấy à, mùi khó chịu quá!
- Ừ, anh không quen đường đồi núi.
- Nhưng em có làm sao đâu.
- Đó là chuyện của em chứ, với lại em ngồi trong thì chắc là đỡ hơn đấy.
- Nói láo kìa, con trai gì mà kém tắm, đi xe mà cũng say lên say xuống.

Nhìn Linh vênh váo mà chỉ muốn cắn cho một cái, thôi không cắn cũng được nhưng phải véo chứ. Em uốn éo né cái véo má của mình nhưng sao mà tránh được. Thấy hai đứa vui vẻ hơi quá cỡ nên hai bác trung niên, trông có vẻ là cựu chiến binh hắng giọng khó chịu. Thế là mình với Linh im re, không nghĩ đấy là cái phòng khách hôm nữa nếu không dễ bị ném xuống xe luôn quá.

Hơn 2 tiếng sau thì sẽ đến Lạng Sơn, xe dừng lại ngay khu đô villa đang xây dựng dang dở. May quá, đúng là hai bác kia đến thăm đồng đội cũ trên đây thật, mà đúng ngay chỗ thằng bạn mình. Thế là thành ra chỉ việc đi theo hai bác ấy là đến chỗ Dũng thôi.

Dọc đường hai bác bắt chuyện và hài lòng khi biết là bọn mình từ Hà Nội lên chơi. Bác trông nhiều tuổi hơn bảo là thấy hai đứa tự nhiên động chạm vào nhau như thế bác ngứa mắt suýt nữa đã ra bợp tai mình và mắng Linh một trận về tội không đứng đắn rồi.

- Mà đồng chí nữ kia tôi hết sức phê bình nhé. Đi đâu thì cũng đừng mặc quần ngắn thế kia, làm các đồng chí khác không tập trung được đâu. Trời thì lạnh chứ có phải hè nóng bức gì…

Linh ngượng nghịu cười nhận lỗi vì cái tội lúc nào cũng chỉ thích mặc quần short với legging bên trong. Tuy hơi lạnh nhưng em bảo thế thì mình thoải mái leo chèo được.

- Mà đồng chí nam kia thế này thì cũng không được. Đồng chí đã là đàn ông thì phải mang nặng vác nhiều là đúng, chứ ai lại để đồng chí nữ kia đeo ba lô như thế.
- Đúng rồi, Anh phải đeo cả hai chứ. - Linh reo lên rồi cởi ba lô ra.
- Dạ, cháu đeo thì cũng được thôi nhưng còn chỗ nào mà đeo đâu ạ.
- Đeo lên phía trước đồng chí ấy. Ngày trước mình khỏe lắm nhé, vác cả ba lô cho đồng đội mà chĩa súng bắn quân địch đoàng đoàng.

Thôi thế là sung sướng cái thân này rồi, đã vậy Linh cũng chẳng hẹp hòi gì để mình thể hiện cái chất đàn ông cả. Mình hỏi là còn xa không, thì bác bảo rằng khoàng 20, 30 phút nữa chứ mấy. Mình tính gọi xe ôm đi vào nhưng hai bác gàn bảo là có chân thì phải đi, tội gì mà mất tiền lại vừa được rèn luyện sức khỏe. Và thế là hành trình lê lết đến đơn vị Dũng chẳng khác gì là một cuộc hành quân.

- Mệt không anh? - Linh hỏi
- Không, bình thường. - Mình nói ẩu, ai bảo cứ thích sĩ diện, đang muốn nằm ngay trận rồi đấy.
- Vậy thì đi tiếp thôi, hôm nay em mới biết Hưng khỏe như nào nhé. Tết này em sẽ xin việc cho anh ở một chỗ bán đào quất tha hồ mà kiếm tiền.

Trông mắt Linh sáng lên khi nghĩ đến viễn cảnh đó mà có biết rằng mình rã rời thế nào đâu. Đã vậy còn vừa “huệ” một bài to đùng nữa. Cuối cùng thì cũng đến nơi, mà thằng nào đang đứng gác trước cổng nom quen quá.

- Dũng ơi! Dũng. - Mình với Linh hét lên.

Dũng giật mình, mắt láo liên hết nhìn Đông rồi lại nhìn Tây mãi sau mới thấy hai đứa. Dũng dường như chết lặng khi thấy đúng là mình với Linh lên tận đây thăm nó. Dũng tuy vẫn đứng nghiêm gác theo kiểu nhà binh nhưng nó cũng không kiềm được nữa, lớn giọng đáp lại.

- Tao ở đây Hưng ơi! Anh ở đây Linh ơi!

Linh chạy đến trước, còn mình thì lết từng bước thôi, mệt lắm rồi. Trời ạ, thằng Dũng sụt sịt kìa, lần đầu tiên mình mới thấy nó như thế này đấy. Mày thua cược rồi nhé Dũng, hôm nay tao sẽ cho mày cháy túi luôn.

- Mà sao bạn cháu lại đứng gác buồn cười thế nhỉ. Đứng ở ngay giữa đường thế kia? - Mình quay sang hai bác cựu chiến binh.
- Đồng chí đó đang bị kỉ luật rồi. Có lẽ phải đứng ít nhất là 5 tiếng đồng hồ.

Mình cảm ơn hai bác rồi tiến đến chỗ Dũng, đúng là nó bị kỉ luật thật, Linh cứ nắm lấy bắp tay nó mà chẳng thấy gọi là phản ứng nào.

- Thằng kia ra đây tao bảo. Chỉ tại gọi điện cho mày mà tao bị cắt cơm và bị phạt đứng thế này đấy. Lúc đấy mà mày nói dối tao thì thề rằng dù có phải đào ngũ tao cũng phải về tính sổ với mày. - Dũng cười.
- Mấy bữa không gặp mà trông ra dáng phết đấy. - Mình vỗ vai nó.
- Đau! Thằng chó này! Sao vợ chồng bọn mày giống nhau thế, gặp là vỗ vai với vỗ chân. Có biết là mấy hôm tập luyện tao đang mỏi nhừ cả người không!
- Linh ơi, nhặt sỏi ném nó đi, bây giờ nó mà chạy ra khỏi vị trí thì nó sẽ đứng đến đêm luôn em ạ. - Mình trêu Dũng.
- Không, em sẽ cù lách anh ấy cho đến chết thì thôi!
- Hai đứa bọn mày cút đi cho tao. Ặc! Linh, anh xin em đấy! Dũng hốt hoảng khi Linh sấn lại gần.

Bọn mình chỉ buông tha khi có một anh ra vẻ là cấp trên của Dũng hỏi bọn mình mấy câu, rỗi việc hay sao mà lại trêu bộ đội thế.

- Bọn em là bạn nó ạ! Bọn em tiện đường nên qua thăm nó.

Anh này mình với Linh một lượt rồi gật gù bảo Dũng lúc khác tiếp tục chịu kỉ luật sau, bây giờ dẫn bạn vào đi thăm đơn vị một vòng đã

- May nhé, cuối cùng thì mày cũng được giải thoát.
- May cái con khỉ. Thế tại sao mà tao lại bị như thế này. Mà hôm nay ăn nhầm cái gì à, tự nhiên lại mò lên đây làm gì. Yêu tao à?
- Mày thì con Bin nó yêu. Tao lên đây có chuyện thật mà, dài lắm!

Dũng dẫn mình vào thăm đơn vị nó và mình phát hiện ra một điều. Nhập ngũ bây giờ ăn rất sướng chứ không chỉ là cơm với đậu chan nước mắm như mình nghĩ. Chỉ ngặt nỗi là vì ở quân đội ít con gái lượn qua lượn lại nên gần như khi mình với Linh bước vào thì cả đơn vị ra đón tiếp. Ai cũng cười, huýt sáo, niềm nở nhưng là với Linh chứ không phải là mình.

- Đấy, mày thấy đi bộ đội khổ chưa. Lâu ngày bọn tao không gặp được gái nên hễ có em nào đến chơi là như một lũ rồ dấy. Đảm bảo khi về em Linh tha hồ mà có quà nhé.
Dũng nói trúng phóc. Khi về phòng nó ở thì anh bộ đội nào cũng đối đãi mình với Linh cứ như là khách quý. Thậm chí cả phòng khác cũng kéo sang xin số điện thoại của Linh. Mà em không mang chứ nếu không thì mình có mà tức nổ đom đóm mắt.

Mình với Linh vui lắm, hai đứa cười nói mãi cho đến khi tới bữa trưa thì thôi. Linh vui hơn cả vì lâu rồi em mới được ăn bữa cơm đông vui đến như thế. Ôi, khoảng trống trong em nhiều lúc mình cũng chẳng lấp đầy được, chỉ tự nhủ là phải cố gắng hơn nữa thôi. Mình nhìn quanh và thấy ai cũng ghen tị khi nghe Dũng giới thiệu Linh là bạn gái mình. Điều đó khiến mình nhận ra là thằng Hưng này may mắn đến thế nào. Giả sử như mà mình nhát gan, không dám trốn đi cùng em thì mãi mãi mình sẽ không bao giờ có được Linh. Mình cũng sợ lắm chứ, nhưng chính Linh đã thổi vào mình một ngọt lửa quyết tâm đấy. Em còn sợ mát anh nhiều hơn phải không Linh? Anh cảm ơn em rất nhiều.

Có tiếng chuông điện thoại vang lên, đó là mẹ Gấu con gọi cho mình, có lẽ mẹ đã linh cảm hay biết được chuyện gì rồi. Nhưng mẹ ơi, mẹ đừng lo, con sẽ tự bảo vệ và giành lấy tình yêu của mình rồi về với mẹ.
Chap 30:

Chiều tối là lúc Dũng ra tập diễu hành trước khi nghỉ ngơi, giờ này bọn mình cũng phải đi về chứ không được ở lại. Khi Dũng nghe hết câu chuyện của mình với Linh cùng lý do có mặt ở đây thì nó gật gù, vỗ vai nói những lời khi nói.

- Chia buồn nhé, thế là mày khiến mọi việc phiền phức hơn đấy. Nếu là tao thì tao sẽ không dám làm như mày đâu.

Mình cười khi thấy sự nghiêm túc của Dũng hiện lên khuôn mặt.

- Đơn giản là vì bọn tao không chịu được cái cảnh phải chia tay nên buộc phải như thế thôi.
- Bố mẹ mày giờ này chắc biết rồi phải không?
- Tao vừa nói chuyện xong nhưng bảo là tao cần đi du lịch vì vừa bị Linh bỏ. Phải thế thì lần sau dẫn Linh về mẹ tao mới không đuổi em đi
- Vậy thì giữ cho chặt vào, nếu không thì mày sẽ tốn công, tốn cơm nuôi vợ thằng khác đấy.
- Mày không nói gì tử tế hơn à thằng kia?
- Có, nếu như mày có đi chơi gái thì tuyệt đối không được rủ đứa nào đâu đấy. Việc mà đến tai Linh thì mày sẽ giống tao thôi. - Dũng rú lên cười sau đó chép miệng đầy chua chát.

Mình vẫn chưa nói cho nó biết trước khi đi Hà có gọi cho mình. Mình, Linh đã có một giao kèo với Linh là đến lúc thì mới cho Dũng biết. Phải rồi, dù có biết thì Dũng có thay đổi được điều gì đâu.

Đúng như Dũng nói, khi ra về Linh được tặng bao nhiêu quà, nào là cam, quýt, bánh kẹo, bánh chưng và cả thư tình làm quen nữa chứ. Bọn mình tìm một quán cơm vừa ăn vừa đọc thư và thơ tình của các chú bộ độ mà cứ bò lăn ra cười. Đa phần đứa nào cũng khuyên Linh bỏ mình vì nhìn mặt mình đểu lắm. Sau đây mình xin được chính một đoạn thơ trong đó ra.

Tôi gặp em trong một lần em tới thăm
Mắt em buồn mam mác vì đi với người em không yêu
Em có biết là lòng tôi cũng rạo rực
Đã bao đêm tôi thức với trăng với sao để chờ em
Em nói rằng bạn trai em người thành phố
Nhưng chữ chung tình chỉ có mình tôi mới cho em được

- Đúng là vì gái thì thằng nào cũng văn thơ thánh thót được.
- Và con xinh nữa thì sao mà chịu được. Em sẽ giữ lại tất cả những gì mà các anh ấy tặng cho em
- Nhưng em sẽ không phúc đáp lại đâu
- Đó là việc của em, thế là đi trốn mà có người giúp đỡ rồi. Mừng quá, mừng quá.

Tôi hôm đó mình với Linh bắt xe vào trong thành phố Lạng Sơn tìm chỗ ngủ. Dũng có gọi điện chỉ cho mình chỗ rẻ và cách mặc cả với những ai thách giá. Lại một lần nữa Linh với mình ngủ chung phòng. Đêm ở Lạng Sơn lạnh thấu xương. Hai đứa không ngủ được nên mang rất nhiều câu chuyện về gia đình, bạn bè ra kể cho nhau nghe. Kể hết không giấu giếm gì cả.

Đôi khi làm một chuyến xa nhà, bỏ mặc tất cả mọi thứ như thế này là một điều cần làm. Nó yên bình và chẳng bị cuốn vào guồng quay điên loạn như ở thành phố. Linh cứ ngọ nguậy trong vòng tay mình. Mình gầy quá, chẳng thể thừa chút hơi ấm nào giúp em bớt lạnh. Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu nhưng mình vẫn cuộn tròn trong chăn, Linh cũng vậy. Hai đứa chẳng khác gì hai con heo ngủ ngày. Lâu rồi mình mới dậy muộn như thế, thời gian như ngừng trôi và mọi khoảnh khắc đẹp nhất đang tụ hội ngay ở đây.

Hàng ngày đến gần trưa mình và Linh mới dậy, hai đứa còn trêu nhau chán rồi mới tranh nhau vào nhà tắm. Ai vào sau thì ở ngoài phá đám bằng cách cứ tắt rồi bật, bật rồi lại tắc cái đèn màu vàng bên trong. Xong xuôi thì lang thang trong thành phố ăn mây món đặc sản của Lạng Sơn, rồi đi dạo xung quanh hít thở cái không khí lạnh đến từ núi rừng trước khi lên đơn vị chơi với Dũng. Chiều tối lại về nhà nghỉ ra ngoài lan can ngắm cảnh và thưởng thức hạt dẻ nong ngon hơn ở Hà Nội nhiều. Nhưng buổi tối là vui hơn cả, mình với Linh cùng đắp chung cái chăn và kể lại những gì đã diễn ra trong ngày hôm đó, những điều buồn cười nhất

Đến Chủ Nhật, Dũng xin phép cấp trên ra ngoài để đưa hai đứa lên cửa khẩu chơi. Xin xỏ mái thì mới được và nói chung lên đấy chỉ là đổi gió thôi chứ không vui như những gì mình với Linh hay làm. Vừa đặt chân xuống cửa khẩu Tân Thanh thì ba đứa bị bao vây bởi những người buôn bán mặt hàng tình yêu. Từ ông già cho đến cô bé 11 tuổi, ai cũng chào hàng thứ thuốc làm bạn gái thích, rồi đủ kiểu đồ chơi mà chỉ hai người mới dùng. Mình với Dũng cứ cười nắc nẻ còn Linh đỏ mặt, bẽn lẽn rúc đầu sau lưng mình.

- Được, để tao mua một liều thuốc tình yêu tặng cho hai bạn trẻ. - Dũng cười và nhận vài cái tát cảnh cảo của Linh.

Hôm đấy ba đứa góp tiền ăn một bữa cơm Tàu, cũng ngon nhưng toàn đồ xào nên chóng ngán. Nói chung là thích cơm thịt kho hay gà rang theo kiểu mình hơn. Mấy đứa định qua biên giới gọi là đi nước ngoài là như thế nào nhưng bị chặn lại vì Linh không có chưng minh thư. Thành ra đứa nào cũng chọn viên đá to nhất rồi ném hết cỡ sang nước bạn. Một sức mạnh chân thật còn hơn vạn cái like trên facebook ấy chứ.

Ngày qua ngày cứ thế lặp lại mà không biết chán. Nếu như những ai có liên quan với mình và Linh đều chấp nhận mặc kệ và lãng quên hai đứa, thì đó cũng là một cái kết có hậu cho câu chuyện của bọn mình. Nhưng không, cuối cùng thì điều gì đến thì cũng đến vào buổi sáng hôm nay. Số điện thoại của Linh gọi đến máy mình và vấn đề ở đây là em không mang theo máy.

- Chắc là bố em đấy, em nghe đi.
- Không biết bố nói gì. Bố em nhiều lúc chiều em lắm, nhưng cũng lì lợm nhất quyết không bỏ qua quyền lợi của mình đâu. Bố muốn em học để mai sau quản lý thay bố, đó là quyền lợi mà bố em sẽ đấu tranh đến cùng. - Linh chầm chậm nói.

Em để loa ngoài cho cả mình cùng nghe. Lúc này dù cả mình với Linh đều hiểu rằng dù bố em có nói thế nào hay dọa dẫm ra sao thì cũng chỉ là vô ích. Người nghe gọi đến là mẹ Linh.

- Linh, mẹ đây, con chó con của mẹ có nhận ra không?
- Ơ mẹ. Mẹ ơi, mẹ về lúc nào thế ạ?
- Mẹ mới về từ đêm qua. Con đang ở đâu thế về nhà đi. Bố con chịu thua rồi đấy, muốn gì bố cũng đồng ý hết.
- Con không tin! Mẹ thề đi mẹ!
- Cái con chó con này, con có biết là vì tìm con khắp nơi mà bố đang nằm liệt giường kìa. Con có biết là bố yêu con nhiều lắm không?

Mình mím môi vì bất ngờ, còn Linh thì chết lặng. Bố Linh vì em mà bị ốm nặng sao?

- Mẹ bảo bố yêu con, bố thương con vì tại sao bố lại làm như thế. Bắt con học đủ thứ, bắt mẹ và em phái xa con chứ! - Linh gào lên
- Đó là bố không biết cách thể hiện ra thôi, cũng giống con đấy, lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, bất cần và tự lập nhưng dù gì con vẫn là đứa biết nghe lời phải không?
- Dù mẹ có nói thế nào đi nữa thì con cũng không về đâu.
- Mẹ không bắt con về. Mẹ biết con khôn ngoan như nào nên con sẽ tự lựa chọn cho mình con đường tốt nhất cho mình con chó con của mẹ ạ. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con sẽ không phá hủy những gì tốt đẹp nhất đang đợi hai đứa. Chào con!

Mọi việc diễn ra nhẹ nhàng quá, bom nguyên tử đã không ném xuống thay vào đó là nhành cây vạn tuế của chim bồ câu. Công nhận là mẹ Linh khéo léo thật, lời nói nhẹ nhàng nhưng có sức nặng gấp nhiều lần so với kiểu hùng hục của bố em.

- Mọi chuyện thế là xong rồi. Bọn mình đi ăn mừng nhé. Linh nhìn mình mỉm cười. Nụ cười cho mình thấy là em không hề hối hận với quyết định của mình.

Mình gật đầu nắm lấy tay em dẫn ra phía cửa vào. Tuy nói là đi ăn nhưng cả hai đều chẳng ăn được mấy miếng và không đứa nào nói với nhau một lời nào. Bọn mình không hề buồn, không buồn đâu nhé. Chỉ là cả hai đều muốn suy nghĩ xa xôi hơn những ngày khác thôi. Sau cùng, khi hai đứa đi bộ từ quán ăn lên chỗ Dũng thì mình mở lời đầu tiên.

- Ở đây lạnh quá, em có cảm thây chán nếu ở mãi không?
- Còn anh đã chán chưa, kể ra thì ngày nào cũng nhận được thơ tình cũng vui lắm. - Linh cười

Mình giở ví cho Linh xem rồi làm mặt nhăn nhó

- Sắp hết tiền rồi đây này, liệu em có đi cày đuợc không để nuôi anh đây.
- Em sẽ đi bán hạt dẻ nóng cơ, như thế thích hơn. Vừa có tiền lại vừ được ăn và sưởi ấm.
- Em sẽ không chán và kêu ca chứ? Còn anh sẽ làm thằng khuân đồ thuê trên biên giới cho đám buôn lậu.
- Không được, nếu bị công an bắt thì anh chỉ có chêt.
- Đúng rồi và hạt dẻ sẽ không thể nuôi sống hai đứa chỉ biết ăn chơi như bọn mình em nhỉ.

Hai đứa dừng lại, nhìn nhau tủm cười và thú nhận.

- Anh muốn về nhà rồi, nhớ Hà Nội lắm rồi.
- Em cũng thế, nhưng nếu em phải đi nước ngoài thì anh sẽ tìm em chứ?
- Anh sẽ tìm em, dù em ở bất cứ đâu.
- Nói điêu, chẳng hạn như em đi Mỹ thì anh có qua không?
- Anh sẽ cố gắng kiếm tiền để tháng nào cũng sang với em. Dù không dám hứa nhưng anh sẽ cố gắng.
- Thôi, đừng có nịnh nọt vì nêu em trở về thì cũng còn lâu em mới đi. Vậy anh Dũng thì sao?
- Mặc kệ nó. Bọn mình cứ ở đây là làm hại nó đấy, ai đời bộ đội gì mà suốt ngày ăn uống bét nhè với bọn mình.
- Anh đúng là vì gái quên bạn
- Nếu không nhu thế thì làm sao có được em.
- Em sẽ về học để kiếm tiền ra ở riêng.
- Anh sẽ về học và làm để lúc nào em đi anh cũng sẽ đi theo.

Vậy là chỉ sau 10 phút ái kỉ và tự sướng với nhau, mình và Linh quyết định sẽ về Hà Nội, đối mặt và giải quyết tất cả chứ không muốn chạy trốn như thế này nữa. Có thể 10 ngày, 20 ngày nữa bọn mình vẫn sẽ vui vẻ, nhưng liệu sẽ vui vẻ được mãi khi không có tiền ư? Học hành thì dang dở mà cuốc đất làm ruộng thì lại không có sức, thì chỉ có nước chết đói thôi. Quan trọng nhất là bố Linh đã xuống thang rồi thì còn gì nữa mà phải lăn tăn. Sau cùng thì Linh cũng đã tự quyết định cuộc sống của mình, dù cho lúc này em đi hay không đi đối với mình cũng chẳng còn là quan trọng nữa rồi. Linh ạ, anh sẽ để em bay cao, bay đến đâu mà em thích rồi trở về với anh em nhé.
Sau đó bọn mình quay lại nhà nghỉ, lấy đồ và trả tiền phòng. Tiếp đến hai đứa đến chỗ Dũng thì mới nhớ là hôm nay sinh nhật nó. Phòng Dũng tổ chức khá là hoành tráng. Chẳng hiểu đâu mấy ông tướng này mua được cả bánh sinh nhật với bia nữa. Dũng trách mình là hôm nay sinh nhật nó sao đến muộn thế
.
- Đôi vợ chồng cuối cùng thì đã đến rồi đây. Mày khéo chọn lúc để đến nhỉ, cỗ bàn bày ra chỉ việc đến phá.
- Ừ, ai bảo mày chơi với tao. Mà tao với Linh có mang quà sinh nhật của một người đến cho mày đây.
- Ai thế? - Dũng ngạc nhiên

Mình với Linh nhìn nhau mỉm cười rồi lấy từ ba lô chiếc vòng tay bằng đá mà Hà đã tự tay làm cùng tấm thiệp chúc mừng sinh nhật.

- Hà nhờ bọn tao mang đến cho mày đấy.

Dũng run rẩy đón lấy, nó ngắm nghĩa mãi cái vòng và nhất quyết không cho đứa nào đụng vào. Nước mắt Dũng lăn dài trên má khi mở thiếp ra đọc. Không rõ trong đấy Hà viết gì nhưng mình đoán rằng cuối cùng thì Hà cũng đã tha thứ cho Dũng. Đọc xong thư, Dũng chạy đến ôm chầm lấy mình và Linh mếu máo nói.

- Hà nói là tha thứ cho tao rồi và sẽ đợi tao về.
- Tao có một đứa bạn nói rằng nếu còn yêu nhau thì chắc chắn sẽ quay trở lại với nhau. Mày lại thua tao trong lần cá cược này rồi, nhớ không.
- Nhớ, tao nhớ chứ.

Sau khi đã bình tĩnh lại thì Dũng mới phát hiện ra là mình với Linh đang đeo ba lô liền gân cổ quát

- Á, à hai bọn mày bỏ cuộc rồi phải không? Định bỏ tao lại một mình à? Tao sẽ cời truồng ăn vạ cho hai đứa thấy.
- Không, bọn em không bỏ cuộc mà là quay về kết thúc những gi đã bắt đầu Dũng ạ. - Linh cười nhẹ nhàng đáp.
- Rồi bọn tao sẽ quay lại chơi với mày mà. Bọn tao cũng sẽ nhớ nơi này lắm. Tao hứa với mày là 1 tháng bọn tạo sẽ lên chơi với mày 2 ngày đươc chứ.

Linh thúc vào mạn sườn mình thì thầm

- Thế còn em thì sao?
- Ừ thì cách 2 tháng lên thăm Dũng, miễn là nó không biết là được.

Dỗ dành mãi thì Dũng mới chịu để cho mình với Linh đi. Hôm đó đã đi vào lịch sử của đơn vị khi có nhiều bạn khóc lóc cứ như là thất tình khi Linh quyết định vẫn sẽ ở lại với cái thằng thành phố xấu trai, mặt đen, răng hô là mình. Linh cũng hứa với tất cả là sẽ quay lại thường xuyên và mỗi lần như thế em muốn hẹn hò với 1 người đã viết thơ tình tặng em.
Dũng cùng vài người bạn đưa bọn mình ra đến tận bến xe. Đôi bên bùi ngùi trao nhau những cái vẫy tay trong buổi chiều tàn mùa đông giữa tháng 12 cho đến khi khuất bóng thì thôi. Lúc này chỉ còn mình với Linh, hai đứa đều im lặng, đều hồi hộp và mong muốn trở về Hà Nội càng nhanh càng tốt để quay lại với những gì đang đợi mình.

- Linh này, anh phải yêu em bao nhiêu mới đủ đây.
- Bao nhiêu cũng không đủ, Hưng ạ.

***

Sau khi xuất ngũ thì mình với Linh và Hà lên tận nơi đón Dũng về. Dũng và Hà chính thức bắt đầu một tình yêu mới.
Hòa với Ly Ly vẫn yêu nhau và quyết định chuyển vào Sài Gòn cùng làm việc và sống.
Vào kì 2 của năm học, mình bắt đầu đi học IELTS để thi lấy bằng, sau này ra trường còn mong cơ hội xin việc trong một công ty nước ngoài. Trong lớp ôn thi tiếng Anh ấy có cả thằng Hoàng bạn mình. Khi chỉ có mỗi hai thằng quen biết nhau trong một tập thể toàn những người xa lạ thì chúng mình bắt đầu thân nhau theo một cách riêng: chuyên chơi đểu nhau nhưng luôn cần nhau, suốt ngày đánh nhau nhưng vẫn yêu nhau thắm thiết. Cũng may là thằng Hoàng đã gặp Vi trước khi trái tim nó đại bại trước sự quyến rũ của mình =))
Mình và Linh yêu nhau hơn 1 năm thì Hoàng hôi bắt đầu cuộc chiến ảnh dìm hàng với em Nhíp trên blog yahoo 360* (chứ không phải facebook như nó kể đâu). Mình vẫn nhớ ngày đó Hoàng hay làm thơ và có hẳn tập thơ tình con cóc trên cái blog nền hoa rơi đen sì của nó. Thằng này cũng có khá nhiều em thích, nên em Nhíp cũng khổ. *3* 
Chuyện tình của Nhíp và Quần đùi hoa sau đó thì mọi người đã nghe kể rồi đấy. ^_^
Chúng mình vẫn luôn bên nhau, chia sẻ cùng nhau mọi khó khăn trong cuộc sống. Chửi nhau ỏm tỏi và phá phách kinh hoàng.
Trong khoảng thời gian yêu nhau, Hoàng và Vi đã chia tay cả thảy 3 lần. Còn mình thì… đếm không hết. Cũng không hiểu sao bọn mình lại quá trẻ con đến mức đem lời chia tay ra sử dụng trong bất cứ trận cãi vã nào như thế. Nhưng mình với Linh thì không có gì đáng kể rồi, toàn giận hờn vu vơ do nấu mì quá trương, rửa bát quá bẩn, không chịu dọn nhà hay luôn luôn lỡ hẹn. Con Hoàng với Vi thì lại ở mức độ khác. Do gia đình ngăn cấm, do người thứ ba xen ngang, do bạn bè chơi đểu, do chính 2 người ấy không đủ sức mạnh vượt qua thử thách. Có lần 2 ông bà ấy chia tay đến nửa năm trời khiến cho mình và Linh dù chạy ngược chạy xuôi cũng không thể hàn gắn được. Có những đêm Linh phải ngồi đến tận 4h sáng để khuyên Hoàng đi ngủ và đừng làm gì đó điên rồ nhưng Hoàng vẫn cứ “Anh xin em, đừng bỏ rơi anh lúc này như Vi”. Còn mình thì quá mệt mỏi với những câu từ biệt như: “Anh hãy chăm sóc Hoàng giúp em, chúng em hết duyên rồi”… Những chuyện ấy có lẽ Hoàng sẽ kể trong một phần ngoại truyện nào đó.
Linh thi xong cấp 3 thì đi du học theo thỏa thuận với bố là hàng tuần sẽ mua vé về nước chơi với mình (nhưng ý định thất bại). Hai đứa mình vẫn yêu nhau và yêu bao nhiêu cũng không đủ. Câu chuyện của mình đến đây là hết. ^_^ Chẳng hiểu sao mình lại bị thằng Hoàng lôi kéo viết truyện thời gian vừa qua. Chứ cái việc ngồi gõ bản thảo đối với mình là một việc không tưởng. Văn thì không hay, kỉ niệm, trải nghiệm thì không có nhiều. Do quá yêu quý mọi người nên mình đã cố gắng khắc họa lại chuyện tình của chúng mình một cách rõ ràng nhất để chia sẻ với mọi người. Những gì chúng mình đã trải qua chỉ có thế. Mình và Linh không ngoan như cặp đôi Hoàng Vi, chúng mình thích nghịch phá, thích cảm giác nguy hiểm, thích đối mặt với sợ hãi. Cuộc sống yên bình không hợp với mình. 
Có lẽ do kiếp trước sống tốt, nên chúng mình phần hết là đều kết thúc có hậu. Thật ra đổ cho số phận thì cũng không hẳn, quan trọng là chính con người mình vượt qua những khó khăn cám dỗ thôi. Mọi thứ là do mình cả mà. Mình vốn ương ngạnh nên mình không bao giờ chịu thua cái gì. Câu chuyện mình đến đây là kết thúc. Hi vọng mọi người vẫn yêu quý Hưng như thế này, nếu ai bị đánh hay đầu gấu bắt nạt, cứ tìm đến mình. Biết Hùng Lác Hẻm Xéo không? =)))))))

------ Hết ------


TRANG CHỦ
Copyright © 2013 by Girl Xinh Việt Nam
U-ON
Textlink: tin tức game mobile